Pages

Ads 468x60px

March 29, 2012

Lời Hứa Hoa Anh Đào - Chap 2


Chap 2: Chủ Nhân Trở Về

Vân My nhìn Thiên Phong bằng nửa con mắt. Thiên Phong thấy thế càng cười tươi hơn:

“Say rồi nhé cô bé! Biết sao được, cô gái nào gặp mình cũng đều mê mẩn cả, cậu cũng không ngoại lệ. Nhưng nể tình cậu là bạn cùng bàn, mình sẽ để cậu hôn một cái!”

Thiên Phong áp mặt sát Vân My rồi nói:

“Hôn môi nha, như thế sẽ có ý nghĩa hơn!”


Vân My nghe Thiên Phong nói thế thì bối rối, bực bội, chỉ muốn xáng ngay cho Thiên Phong một cái tát, nhưng cả lớp không ngừng hô lớn:

“Hôn đi!”

Khiến Vân My cảm thấy đầu như vỡ tung không còn biết làm gì. Vân My bật dậy nói to:

“Thưa thầy, em muốn đi rửa mặt!”

Vân My nói xong là vụt ra ngay khỏi lớp trong cái nhìn thắc mắc của bạn bè:

“Sao vậy?”

“Làm mất hứng quá!”

“Hôn một hot boy mà không chịu, nhỏ này ngu quá!”

Còn thầy giáo thì chỉ biết nhìn Thiên Phong lắc đầu:

“Tuổi trẻ bây giờ cư xử thật lạ lùng, chớp nhoáng! Tốc độ đáng sợ thiệt!”

Nhưng Thiên Phong thì tỏ ra rất buồn:

“Tại sao? Cô ấy không thích như vậy sao? Nhưng rõ ràng là trước đây chính cô ấy đã…”

Vân My ra khỏi lớp thì chân bước thế nào mà đã đến dãy phòng học của Khắc Định. Cô trộm nhìn vào trong rồi tự nhủ:

“Chỉ có Khắc Định là tốt nhất, tuy Khắc Định không đẹp bằng hắn nhưng lại rất cừ, không giả tạo như hắn! Ước gì mình được chung lớp với Khắc Định!”

Vân My thở dài tiếc nuối, nghĩ đến Thiên Phong thì càng bực bôi, nhưng lại không thể cứ ở mãi đây đành quay về lớp học, trong bụng định sẵn sẽ bị Thiên Phong giễu cợt tiếp. Thế nhưng, thật kì lạ, kẻ đáng ghét đó không hề biểu lộ gì ngoài cái nhìn rất buồn. Vân My thở phào nhẹ nhõm:

“Cũng may là hắn đã chịu buông tha mình!”

Buổi học đầu học kì trôi qua thật nhanh. Khi tiếng chuông tan học vang lên thì Vân My đã thu dọn xong sách vở chỉ chực lao đi tìm Khắc Định.

“Khắc Định đã về chưa bạn?” – Vân My chặn lại, hỏi dồn người bạn cùng lớp của Khắc Định.

“Khắc Định đã về sớm một tiết rồi!” – Người bạn đó trả lời – “Mà bạn là ai vậy? Tìm Khắc Định có gì không?”

“Không! Không có gì đâu!”

Vân My lắc đầu thất vọng rồi đi lững thững về nhà. Khi ấy ở góc tường, một ánh mắt buồn bã dõi theo Vân My:

“Tại sao người em mong chờ không phải là tôi? Tại sao lại là người khác? Tại sao?”

Người đứng ở góc tường quay lưng đi.


Vân My về đến nhà nhưng không vào ngay mà dừng lại trước cảnh cổng lớn của ngôi nhà lâu đài, đầy ngạc nhiên:

“Ai đó đã mở cánh cổng này.”

Vân My nói thầm.

Vân My nhìn cánh cổng được khép hờ sau mười năm khóa chặt, trong lòng bỗng dấy lên một cảm xúc lạ kì. Xui khiến thế nào, Vân My bất chợt đẩy cánh cổng ấy, cô bước vào bên trong khu vườn.

Một lúc, Vân My thấy tim như ngừng đập. Vân My hồi hôp quá đỗi, sung sướng quá đỗi, xúc động quá đỗi. Vân My thét lên thật to mà quên mất là chủ nhân của ngôi nhà rất có thể đã trở về:

“Woa, cuối cùng thì mình cũng có thể vào được khu vườn tuyệt đẹp này rồi! thật là tuyệt vời quá đi!”

Vân My cười khúc khích, chạy lăng xăng khắp khu vườn, hết ôm những cây trụ đá rồi đến vuốt ve gốc hoa anh đào, mân mê từng hòn sỏi một, gom trọn những cánh hoa anh đào rụng vào tay rồi tung lên như tung bông giấy. Vân My hoàn toàn không để ý gì ngoài khu vườn tuyệt đẹp. Cô như đã chìm đắm hoàn toàn vào trong sự say mê nếu không có tiếng hắng giọng vang lên:

“Cô là ai vậy? Tại sao lại vào nhà chúng tôi, rồi còn chạy lung tung khắp vườn nữa!”

Vân My giật mình quay thì thấy đó là một người nước ngoài, chạc bốn, năm chục tuổi mặt bộ vest đen, có vẻ rất ngiêm nghị nhưng cũng không quá hà khắc đang nhìn cô thắc mắc.

Vân My lúng túng:

“Dạ… cháu…cháu…vì khu vườn quá đẹp, cháu không kiềm lòng được nên đã…mong chú bỏ lỗi cho cháu!”

Vân My cúi rạp người xin lỗi. Nhưng người đàn ông lại không nói gì mà chỉ mỉm cười:

“Không có gì đâu, bác đây sẽ bỏ qua nếu như cháu bằng lòng lấy cậu chủ của bác!”

“Hả?” – Vân My nghe người đàn ông nói thì hết hồn – “Bác nói gì ạ?”

“Lấy cậu chủ của chú không tốt sao, lúc đó cháu sẽ là nữ chủ nhân của khu vườn này rồi, muốn làm gì cũng được!” – Người đàn ông nhìn Vân My mỉm cười, ra sức thuyết phục – “Cậu chủ của Bác rất đẹp trai, lại thông minh, học giỏi nữa, cháu sẽ thích ngay đó!”

Vân My nghe mà chỉ biết cười trừ:

“Dạ, nhưng cháu đã lỡ thích người khác rồi!”

“Vậy cũng không sao, miễn chưa kết hôn là được mà! Khà khà, để chú sắp xếp cho, ngại ngùng gì? Tuổi trẻ bây giờ tốc độ lắm mà.” – Ông bác vừa nói vừa nắm lấy tay Vân My kéo vào nhà, nhưng một tiêng nói vang lên đã khiến ông phải buông tay ra:

“Bác Marcel, bác lại làm gì vậy? Bác làm cô gái đó sợ kìa!”

“Ha ha, tôi đâu có làm gì đâu Benny, tôi chỉ muốn tìm một người bạn cho cậu chủ thôi!” - Marcel nhìn Benny cười nói - “Cậu cũng đâu muốn cậu chủ chỉ có một mình phải không?”

“Tôi là một cảnh vệ đặc biệt của cậu chủ, chỉ có nhiệm vụ bảo vệ cậu ấy, chuyện còn lại tôi không quan tâm.” – Benny trả lời.

“Chán cậu thiệt!”

“Nhưng nếu cô gái này không thích cậu chủ thì hãy để tôi thay cho.” – Benny tiến đến gần Vân My, vuốt nhẹ mặt cô – “Có chịu không cô bé?”

“Ơ…” – Vân My lùi lại, mặt đỏ lên.

Đúng lúc đó, một người thanh niên bước ra. Cả Marcel lẫn Benny đều lùi lại về phía người ấy:

“Cậu chủ!”

Vân My nhìn người được gọi là “cậu chủ” thì sửng sốt kêu lên:

“Thiên Phong!”

0 nhận xét:

Post a Comment

 
 
Blogger Templates